Skip to content

Instantly share code, notes, and snippets.

@and1truong
Last active June 30, 2025 14:08
Show Gist options
  • Select an option

  • Save and1truong/a9a9bcdf2a8b1ed480793ceb8a9b923e to your computer and use it in GitHub Desktop.

Select an option

Save and1truong/a9a9bcdf2a8b1ed480793ceb8a9b923e to your computer and use it in GitHub Desktop.
Giải thích Tiên Tri - "Râu ông lại cắm cằm bà"

Giải thích Tiên Tri - "Râu ông lại cắm cằm bà"

Cái ngày 14 tháng 5 năm 1948 đó, tại cái đất Tel Aviv, ông David Ben-Gurion đã tuyên bố việc thành lập nhà nước Israel. Ấy là lần đầu tiên sau gần hai ngàn năm, dân Do Thái mới lại có một quốc gia cho riêng mình. Sự kiện ấy chẳng những làm chấn động cả thiên hạ, mà còn khiến cho không ít kẻ tin rằng lời tiên tri xưa trong Thánh Kinh đã ứng nghiệm.

Trước đó, sau trận Thế chiến thứ hai, nước Anh tuyên bố rút lui khỏi vùng ủy trị Palestine. Cái tổ chức gọi là Liên Hiệp Quốc đó mới đưa ra một kế hoạch, ấy là chia vùng đất này làm hai nhà nước: một cho người Do Thái, một cho người Ả Rập. Người Do Thái thì bằng lòng. Người Ả Rập thì thẳng thừng bác bỏ. Kết quả là cái sự bạo lực nó cứ leo thang mãi.

Vừa khi Israel tuyên bố độc lập, các nước Ả Rập láng giềng — Ai Cập, Syria, Iraq, Jordan, Liban — liền đồng loạt tấn công. Cuộc chiến này người Do Thái gọi là "Chiến tranh giành độc lập", còn người Palestine thì gọi là "Al Nakba", dịch ra nghĩa là "Đại Họa". Hàng trăm ngàn người Palestine đã phải rời bỏ cửa nhà.

Đến năm 1949, Israel chẳng những giữ được lãnh thổ mà lại còn mở rộng ra. Họ đã kiểm soát phần lớn cái vùng đất mà Liên Hiệp Quốc vốn đã phân chia cho cả hai bên.

Ấy vậy, có một câu hỏi cứ mãi làm cho người ta phải bồn chồn, thắc mắc khôn nguôi. Cái sự tái lập này, phải chăng đó chính là lời tiên tri trong Thánh Kinh đã ứng nghiệm? Chớ nào ít kẻ tin như thế. Họ chỉ vào sách Ê-xê-chi-ên, chương 37, nói về cái "trũng hài cốt khô" được sống lại. Họ nói rằng, đó chính là dân Do Thái hồi hương đó vậy.

Nhưng thử hỏi cho tường tận: cái lời tiên tri ấy, có thật là nói về cái việc lập quốc trần tục này không?

Cả Nhà Y-sơ-ra-ên Hay Chỉ Một Phần?

Thánh Kinh đã hạ bút viết rành rành: "Hỡi con người, những hài cốt này, ấy là cả nhà Y-sơ-ra-ên." Cái chữ "cả" ở đây, chớ nào có thể xem nhẹ được đâu. Y-sơ-ra-ên xưa kia có mười hai chi phái. Sau khi vương quốc phía Bắc sụp đổ, mười chi phái đã tan lạc vào trong các dân tộc. Sử sách ghi lại rằng: "Y-sơ-ra-ên bị dời khỏi xứ mình, mà đi đến A-si-ri, cho đến ngày nay." (2 Các Vua 17:23)

Vậy mà những người lập nên cái nhà nước Israel hiện đại này lại chủ yếu thuộc về chi phái Giu-đa và Bên-gia-min. Đã thiếu mất mười chi phái, thì làm sao gọi là "cả nhà" được? Thử hỏi, một cái bánh mà đã thiếu mất mười phần, thì có còn gọi là cái bánh nguyên vẹn được nữa không?

Sống Lại Thế Nào?

Lời tiên tri nói về cái sự sống lại từ cõi chết. Vậy thì, "sống lại" ở đây có nghĩa là gì? Nếu cứ hiểu theo cái nghĩa thể xác, thì tại sao lại thiếu mất mười chi phái? Nếu hiểu theo cái nghĩa tinh thần, thì thử hỏi: làm thế nào một dân tộc có thể gọi là "sống lại" khi mà họ đã khăng khăng chối bỏ chính cái Nguồn Sống của mình?

Chẳng phải chính cái dân tộc này, trong cái sự mê muội của mình, đã mượn tay Bôn-xơ Phi-lát, một viên tổng đốc La Mã, để đóng đinh chính "Vua Dân Giu-đa" của họ trên cây thập tự đó sao? Thánh Kinh đã ghi lại cái cảnh tượng bi thảm ấy một cách không thể nào rõ ràng hơn, khi Phi-lát đem Đức Chúa Jesus ra trước đám đông:

¹⁴ Bấy giờ là ngày sắm sửa Lễ Vượt Qua, độ chừng giờ thứ sáu. Phi-lát nói với dân Giu-đa: "Đây là Vua của các ngươi!" ¹⁵ Nhưng chúng la lên: "Hãy trừ nó đi! Trừ nó đi! Đóng đinh nó trên cây thập tự!" Phi-lát hỏi: "Ta sẽ đóng đinh Vua của các ngươi sao?" Các thầy tế lễ cả đáp: "Ngoài Sê-sa, chúng tôi không có vua nào khác." (Giăng 19:14-15)

Cái lời đáp ấy, "Ngoài Sê-sa, chúng tôi không có vua nào khác", há chẳng phải là một lời tuyên bố chối bỏ tận gốc rễ cái bản chất thần quyền của dân tộc mình đó sao? Họ đã tự nguyện đặt mình dưới một ông vua trần thế, mà ruồng bỏ đi Đấng Mê-si-a thiêng liêng.

Vậy thì, cái Israel ngày nay, với quân đội, với chính trị, với những cuộc tranh chấp lãnh thổ, chớ nào phải chính là cái hệ quả tất yếu của cái sự lựa chọn từ hai ngàn năm trước đó vậy? Đâu còn là vương quốc thần quyền như Thánh Kinh mô tả nữa?

Ấy vậy, cái sự sống chân thật, nó đến từ đâu? Chớ nào phải từ việc vẽ lại tấm bản đồ chính trị, hay từ việc xây dựng một quốc gia trần tục đâu. Chính Ngài, Đấng mà họ đã chối bỏ, đã tuyên bố một cách dứt khoát rằng:

"Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha." (Giăng 14:6)

Và cái lẽ thật độc tôn ấy, lại được các sứ đồ rao truyền một cách không nao núng. Sứ đồ Phi-e-rơ, khi đứng trước tòa công luận, đã quả quyết một lần nữa, làm vang vọng lời của Thầy mình:

"Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác; Vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta nhờ đó mà được cứu." (Công Vụ 4:12)

Lời Hứa Đất Đai

Lắm kẻ cứ chỉ vào cái lãnh thổ Israel ngày nay để chứng minh rằng lời tiên tri đã ứng nghiệm. Nhưng hãy thử so sánh mà xem: Israel hiện tại có rộng bằng vương quốc thời Đa-vít, Sa-lô-môn chăng? Thời ấy, vương quốc trải dài từ sông Cái cho đến tận sông Ơ-phơ-rát.

"Sa-lô-môn quản trị trên các nước, từ sông Ơ-phơ-rát cho đến xứ của dân Phi-li-tin, và cho đến giới hạn Ê-díp-tô." (1 Các Vua 4:21).

Thánh Kinh nói thế nào? Hãy xem Ê-xê-chi-ên 37:25, ngay tại cái chương nói về hài cốt khô đó:

²⁵ Chúng nó sẽ ở đất mà ta đã ban cho tôi tớ ta là Gia-cốp, và là đất tổ phụ các ngươi đã ở. Chúng nó, con cái chúng nó, và con cái của con cái chúng nó sẽ ở đó cho đến đời đời;

Thế thì, thử hỏi: cái vùng đất mà nhà nước Israel chiếm được từ năm 1948 cho đến nay, nó có rộng lớn như vương quốc xưa, trải dài từ sông này đến sông kia không? Và cái điều quan trọng hơn là: cái sự "cho đến đời đời" kia, nó nằm ở đâu? Đã bao giờ cái đất ấy được yên ổn "cho đến đời đời" chưa, hay vẫn mãi chìm trong vòng tranh chấp, chiến tranh không ngớt? Cái đất đai mà người ta đang cố sức chiếm giữ bằng quân sự, bằng chính trị đó, liệu có bảo đảm được sự "cho đến đời đời" như lời hứa thiêng liêng không? Rõ ràng, cái lời hứa thiêng liêng về đất đai an bình và vĩnh cửu đó, nó vẫn cứ xa vời lắm với cái thực tế chính trị hỗn loạn này. Vậy thì, làm sao ta có thể nhắm mắt mà bảo rằng đây chính là sự ứng nghiệm?

Hơn nữa, Giao Ước Mới đã chuyển cái trọng tâm đi rồi. Không còn là đất đai vật lý, mà là lời hứa thiêng liêng. Thánh Kinh viết: "Họ mong ước một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời." Chính Đức Chúa Jesus cũng đã tuyên bố: "Nước ta chẳng phải thuộc về thế gian này." (Giăng 18:36)

Vậy, cái việc cố gắng gán ghép một giá trị thiêng liêng, một lời hứa thiên niên kỷ vào những đường biên giới chính trị của một quốc gia hiện đại, há chẳng phải là một cách hiểu hết sức trần tục đó sao? Ấy đã làm cho cái tinh thần siêu việt của lời hứa bị đánh mất đi hoàn toàn. Người ta cứ mãi miết nhìn xuống đất mà quên bẵng đi cái lời hứa ở trên trời.

Dân Tuyển, Hay Ai Là Kẻ Thừa Kế?

Không một ai có thể phủ nhận cái đặc ân của dân Do Thái. Thánh Kinh đã được giao phó cho họ. Đấng Cứu Thế cũng đã sinh ra giữa vòng họ. Ấy là sự thật.

Nhưng họ cũng đã có cái hành vi khước từ và đóng đinh Đấng Mê-si-a của chính mình đó vậy. Đức Chúa Jesus đã cảnh báo những nhà lãnh đạo Do Thái chống đối Ngài rằng: "Các ngươi thuộc về cha mình là ma quỷ" (Giăng 8:44). Thiên Chúa, chớ nào có cái chuyện bênh vực vô điều kiện cho bất cứ kẻ nào. Ngài có thể ban phước, thì Ngài cũng có thể rủa sả, như đã chép: "Ngươi sẽ bị rủa sả khi đi ra và lúc đi vào... cho đến chừng nào ngươi bị hủy diệt" (Phục Truyền Luật Lệ Ký 28:19-20).

Thậm chí, chính Ngài đã báo trước một điều khiến người ta phải giật mình suy nghĩ. Khi ra khỏi Đền thờ, Ngài tuyên bố rõ ràng với môn đồ (Ma-thi-ơ 24:1-2):

¹ Đức Chúa Jêsus ra khỏi đền thờ, đang đi, thì môn đồ đến gần, chỉ cho Ngài xem các phòng của đền thờ. ² Song Ngài phán rằng: Các ngươi có thấy mọi điều đó chăng? Quả thật, ta nói cùng các ngươi, đây sẽ không còn một hòn đá nào chồng trên hòn đá khác mà không đổ xuống.

Thế thì, một cái công trình lẫy lừng, biểu tượng của một dân tộc, đã bị báo trước là sẽ đổ nát hoàn toàn. Điều này không phải chỉ là chuyện kiến trúc đâu, mà là chuyện của một kỷ nguyên sắp chấm dứt.

Và Ngài còn tuyên bố rõ ràng hơn nữa (Ma-thi-ơ 21:43):

Vậy nên ta phán cùng các ngươi, nước Đức Chúa Trời sẽ cất lấy khỏi các ngươi, và ban cho một dân sanh bông trái.

Nghĩa là, cái địa vị đặc biệt của một dân tộc cụ thể đó, nó đã được chuyển giao rồi vậy. Vậy thì, ai là cái "dân" mà Ngài ban cho vương quốc đây? Sứ đồ Phi-e-rơ đã trả lời rất thẳng thắn (1 Phi-e-rơ 2:9):

Nhưng anh em là dòng dõi được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng những công việc cao cả của Đấng đã gọi anh em ra khỏi sự tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.

Ấy không phải là một nước có biên giới, có quân đội, có tổng thống đâu, mà là một "dân tộc tuyển chọn", một "chức thầy tế lễ nhà vua" — tức là Hội Thánh của những người tin Ngài, không kể huyết thống hay sắc tộc.

Sứ đồ Phao-lô, một người Do Thái chính gốc, đã giải thích cặn kẽ điều này khi ông viết (Rô-ma 2:28-29):

²⁸Vì người Giu-đa bề ngoài chẳng phải là người Giu-đa thật, và phép cắt bì bề ngoài trong xác thịt cũng chẳng phải là phép cắt bì thật. ²⁹Nhưng người Giu-đa bề trong mới là người Giu-đa thật, và phép cắt bì bởi trong tâm thần, chẳng phải bởi chữ nghĩa, mới là phép cắt bì thật. Người như thế được khen ngợi, chẳng phải bởi loài người, mà bởi Đức Chúa Trời.

Ông không nói về cái chuyện cắt bì thể xác, hay về cái chuyện ở trên cái đất kia. Ông nói về cái lòng chịu cắt bì, về cái sự tin kính bởi Thánh Linh. Đây chính là cái trọng tâm mới, chuyển từ hình thức bên ngoài sang bản chất tâm linh.

Vậy thì, cái "Y-sơ-ra-ên của Thiên Chúa" trong Tân Ước (Ga-la-ti 6:16), nó không còn là chuyện huyết thống hay lãnh thổ địa lý nữa rồi. Nó là chuyện của đức tin, của những ai đã chịu rửa tội bằng Thánh Linh, bất kể họ sinh ra ở đâu, thuộc dòng tộc nào. Sứ đồ Phao-lô còn khẳng định rõ ràng hơn nữa, mở rộng cái lời hứa cho hết thảy kẻ tin (Ga-la-ti 3:28-29):

²⁸ Tại đây không còn chia ra người Giu-đa hoặc người Hy-lạp; không còn người tôi mọi hoặc người tự chủ; không còn đàn ông hay đàn bà; vì trong Đức Chúa Jêsus Christ, anh em thảy đều là một. ²⁹ Lại nếu anh em thuộc về Đấng Christ, thì anh em là dòng dõi của Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa.

Nói cho cùng, ai mới thật sự là con cháu chân chính của Áp-ra-ham, ai mới thật sự là kẻ thừa kế lời hứa thiêng liêng cao cả kia? Chớ nào phải cứ mang cái dòng máu Giu-đa, hay cứ ở trên cái mảnh đất Palestine kia thì tự động được hưởng cái ân phước trời ban đâu. Lời hứa ấy đã mở ra cho hết thảy những ai đặt đức tin nơi Đấng Christ. Cái ảo tưởng rằng Thiên Chúa còn đang quan tâm đến cái chuyện khôi phục một quốc gia vật chất trần tục để thực hiện một lời hứa cũ kỹ theo nghĩa xác thịt, ấy chớ nào phải là một sự hiểu lầm rất tai hại đó sao?

Điều Kiện Bị Bỏ Quên

Có một điều cốt yếu mà chớ nào ít kẻ đã cố tình bỏ quên, hoặc là lảng tránh đi mất. Các lời tiên tri về sự phục hồi Israel trong Cựu Ước đều luôn luôn gắn liền với một điều kiện rõ ràng, minh bạch: ấy là sự ăn năn tập thể và cái sự quay về chân thật với Thiên Chúa.

Thánh Kinh đã viết: "Các ngươi sẽ trở lại cùng Giê-hô-va... Ngài sẽ đem những phu tù ngươi trở về" (Phục Truyền Luật Lệ Ký 30:2-3). Cái chữ "trở lại" ở đây, chớ nào chỉ là chuyện về mặt địa lý thôi đâu. Đó là sự quay lưng lại với tội lỗi, quay về với Thiên Chúa bằng cả tấm lòng.

Thế mà cái sự thành lập quốc gia Israel vào năm một ngàn chín trăm bốn mươi tám kia, rõ ràng nó chỉ là một quá trình chính trị thuần túy. Do Liên Hiệp Quốc bỏ phiếu. Do sự ủng hộ của các cường quốc. Chớ nào có phải từ một sự hối cải tâm linh thật lòng của cả dân tộc kia đâu. Há chẳng thấy một dấu vết ăn năn tập thể nào ư?

Hơn nữa, các tiên tri còn mô tả sự tụ họp dân Chúa dưới sự lãnh đạo của chính Đấng Mê-si-a. Sách Ê-sai đã hạ bút viết về Đấng Emmanuel sẽ tụ họp dân Y-sơ-ra-ên tứ tán (Ê-sai 11:10-12). Sách Giê-rê-mi đã nói về "Chồi công bình" sẽ cai trị với công lý (Giê-rê-mi 23:5-6).

Cái quốc gia Israel hiện đại này, nó đã được thành lập mà không hề có sự tham gia, sự chấp thuận của Đấng Christ. Thậm chí, một phần lớn dân tộc này vẫn cứ khăng khăng chối bỏ Ngài. Vậy thì, cái lẽ gì mà ta cứ khăng khăng gọi đó là sự ứng nghiệm của lời tiên tri thiêng liêng đây?

Cái sự học hỏi Thánh Kinh, cái lẽ phải là một công việc hết sức cẩn trọng, đào sâu từng câu, từng chữ, chớ nào có thể tùy tiện mà giải thích theo ý riêng mình. Những lời tiên tri, những ân điển mà Thiên Chúa đã hứa ban ra đó, chớ nào phải là những của biếu không điều kiện đâu. Cái lẽ hiển nhiên là: nếu các điều kiện cốt yếu kia chớ nào được ứng nghiệm, mà người ta cứ cố tình vặn vẹo, gán ghép cái lời tiên tri vào một cái sự kiện trần tục nào đó, ấy chớ nào phải là một hành vi giải thích nghiêm túc đâu, mà rõ ràng là một sự bẻ cong lẽ thật, một sự vứt bỏ cái nguyên tắc cơ bản nhất của việc dò xét lời Chúa đó vậy. Cái tinh thần khoa học, cái lẽ lý luận logic mà tạo hóa đã phú bẩm cho con người, ấy chớ có ai dám bỏ qua khi dò xét những lời mầu nhiệm của Thiên Thượng. Há chẳng phải là một sự lãng phí cái khối óc mà Thiên Chúa đã ban cho để nhận diện chân lý đó sao? Nếu chớ có tuân thủ những nguyên tắc căn bản ấy, người ta rất dễ dàng rơi vào cái bẫy tinh vi của những kẻ gọi là "giáo sư giả", những kẻ mồm nói đạo đức mà lòng đầy gian trá. Đặc biệt là trong cái thời buổi này, cái sự lừa dối nó càng ngày càng trở nên tinh vi, xảo quyệt hơn gấp bội, nó cứ len lỏi vào từng ngóc ngách của tư tưởng, để dắt dẫn kẻ nhẹ dạ vào con đường lạc lối, vào cái sự tin điều giả dối thay vì lẽ thật.

Kết

Thánh Kinh giới thiệu Thiên Chúa là Đấng yêu thương toàn nhân loại. Chớ nào phải là thần hộ mệnh cho riêng một dân tộc nào. Sứ điệp cốt lõi của Phúc Âm là sự cứu rỗi đến bởi ân điển qua đức tin nơi Đức Chúa Jesus Christ. Không bởi dòng máu. Không bởi lãnh thổ.

Việc tái lập nhà nước Israel có thể là một sự kiện lịch sử trọng đại. Nhưng chớ nên vội vàng gán ghép nó với lời tiên tri thiêng liêng. Các điều kiện then chốt — ấy là sự ăn năn tập thể và sự hiện diện của Đấng Mê-si-a — đều vắng mặt.

Khi đọc Thánh Kinh, chúng ta cần tìm kiếm Đấng Christ, Đấng Cứu Chúa của muôn dân. Chớ nên để mình bị cuốn vào những cái lối diễn giải chính trị đội lốt lời tiên tri. Kẻo rồi lại đánh mất đi cái bản thể siêu việt của Nước Trời đó vậy.

Liên Kêt

Sign up for free to join this conversation on GitHub. Already have an account? Sign in to comment